Đói mèm là kiếp con mắt
Một thân một cõi trong hốc
Úp mình trôi xuôi dòng đời
Chẳng thể giữ lại riêng cho mình chi
Sinh ký tử quy thà vô duyên, vô tình
Những bụi sao trời, ôi nguồn cội bao người
Triệu năm mới tương ngộ, chưa chi phản bội nhau rồi
Đã đắc tội nhau rồi, đã rửa mặt bằng tro, máu đọng gạt tàn khô
Đồi đã bạt ngàn hương còn dửng dưng nụ hoa cười
Bao năm thương với đau
Sao không vươn lấy nhau trước khi tàn lụi cao vời
Ôm nhau bằng da diết điệu ru
Trước khi vội xa rời, ta phủi áo, nép lều chung
Giữa sống chết nhập nhằng nào khác nào kiếp mèo mun
Mùn cưa phơi chân trời mới luyến tiếc chiều thu
Rừng xưa thôi đâm chồi mới biết ghét tiều phu
Cõi tạm
Thượng đế chỉ ban cho mỗi kẻ mỗi mạng
Nỗi đọa đày nhân gian này quá đỗi nặng
Ai cũng muốn phải trở nên lỗi lạc
Ai cũng muốn phải trở nên cộm cán
Ai cũng muốn mang sắc nước hương trời
Vậy thì ai sẽ tô màu cho phiên chợ sáng
Ai gieo thương yêu bằng khúc ru hời
Họ thường quên những mảnh đời bụi trần dính trên vai
Đang kiếm kế sinh nhai trên những chuyến xe đai
Vác bao tải gõ cửa từng nhà thu xếp ve chai
Tiền điện tăng, uất ức chỉ biết vò rồi ném biên lai
Phải coi thành kiến chê bai như câu chuyện phiếm bên tai
Anh từng chỉ mong anh mình gọi anh hai tiếng em trai
Anh nhìn bầy kền kền trơ trẽn được bế lên ngai
Còn những người ham sống nhất lại sớm tìm đến thiên thai
Yeah I know
Giữa muôn ngàn vì sao này, vì sao
Mình tìm nhau chỉ để gây đau đớn một ai
Cho hằn sâu mãi về sau
Không thể mau chóng mờ phai
Thời gian đâu có chờ ai
Giàu sang đôi lúc sờ tai rồi ve vãn
Để ai đó lầm tưởng giữa khoái lạc và viên mãn
Nhưng anh sẽ chỉ sống lúc áo quần bỏ đi tên nhãn
Anh sẽ chỉ chết ngày vườn hoa anh trồng bị quên lãng
Anh đi tìm Quan Âm, anh đi tìm Mô-se, anh đi tìm Giê-su
Quanh anh toàn súc vật nên anh thấy vòng chữ thập đang xả kho trên Temu
Đức hạnh vẫn đắt đỏ cho đến khi họ
Tam sao thất bản những lời răn của bậc tiền sư
Giờ thì quá nhiều người vẫn còn đang nhầm giữa những con điếm điêu luyện và những người học chuyên tu
Nhưng anh vẫn tin bất chấp ai đó còn quan tâm
Ngoài kia ai đó còn khóc những xác người
Ai đó oằn mình dưới nắng mà chưa từng than thân
Muốn con chuyên tâm học mà giấu sau mắt cười
Ai đó phóng to tưởng font chữ màn hình iPhone
Chỉ muốn nhắn hỏi thăm đứa cháu ngỗ ngược lớp 10
Nếu ai đó không còn giận, cũng chẳng buồn hay thương
Thì ai đó vô tình giết chết ai khác rồi
Và thế là gác đời
Những bụi sao cô tịch
Lênh đênh qua vô định
Ngả lưng trên đồi, chẳng kỳ quan nào sánh đêm khuya
Vô duyên thay, giờ ta chẳng thể nào cùng lấp lánh trên kia
Phải chăng ta từng để lại bao dấu chân địa đàng
Là những thiên thần chợt một ngày
Nổi lòng đau đáu vương miện vàng
Chịu đày ải nhân gian mà gột bùn
Mong sao máu xương vẹn toàn
Thiên thần; na trên người cọng dây chuyền mới
Để bắt sáng trong phòng bay nghịt khói
Chẳng ai tìm tới khi giờ đây mịt tối, mồm nhai mì gói
Đứt cánh rồi phải tập vòng tay quỳ gối
Ai ơi đường về bồng lai nghìn lối