[Intro]
!#$%^&&*()*&%^$!@#&^*
Yo!
[Verse1]
Mưa vào buổi trưa,rơi trên máng xối
Thằng bạn tôi hay “giao hàng” : gói 100 đưa 50 ngàn thối
Nắng chói như vàng khối,khi đi về trời càng tối
Vô vàn thói đi xe ở thành phố này đều không theo làn lối
Bên cái bàn bữa tối..ta thấy mình đang đói !!
Như khi đi ngủ..không bao giờ quên là : mang gối !!
Hàng xóm cứ sang,nói những lời quan tâm như gian dối
Nó phản đối và nói cuộc đời này là “chai nước chỉ toàn khói”
“Nhưng mày thấy đúng không?” *Hah* Chỉ cần siết vào !
Cuộc đời này sẽ đẹp hơn biết bao như nhặt được những cây viết màu
Cúp ngay từ tiết đầu thấy nó chạy ngang liếc chào *Eh*
Anh em chỉ muốn đủ sống chứ không cần thiết giàu
*Bà chủ quán đang chiết vào can bên cạnh từng ít dầu*
_Tại sao khuôn mặt thằng bạn như không bao giờ nó biết sầu ?!
Mỗi cách sống trong từng cuộc đời,chỉ một người sẽ chọn
“Đừng la như tụi con gái..khi thấy tóc mình chẻ ngọn!” *Haha*
Trong những câu truyện tôi đọc ,đường đời luôn rẽ đoạn
Và đây có thể là do nó đã lặng lẽ soạn
Dù cho nắng gắt,dù trời có đầy mưa
Dù tình yêu có nhiều đến đâu thì vẫn là chuyện của ngày xưa
…
[Chorus]x2
Ay da! Tuốt hết nó rồi xay ra
Tay ta buông lơi khói trắng đầy nhà..
..bay đi đâu,ta đang trong hố lầy..
..và con chim sâu bay quanh nhìn phố này già
[Verse2]
Hôm nay lại cãi nhau,khoảng cách dài như…đường băng
Anh cho máy bay đáp lên cũng không làm phẳng khuôn mặt em thường nhăn
Em có cái “tường ngăn” là cái tính không lường
“Xăng phần này ,còn phần này để cùng với em tối về đi đường ăn!”
“Em cứ như vậy nữa đi,anh ra đường với bạn !”
Nhắn xong cái tin tôi thay ngay bộ đồ mới soạn
Xe chạy tới đoạn đường ngã tư Pastuer – Lý Tự Trọng
Không được vui nhưng còn anh em và còn “một tí” dự phòng
Hợp lý đi một vòng quanh thành phố với những chiếc xe
Với bút vẽ,với nứt nẻ vì nói chiếc xe không biết nghe
Và cảm thấy không cần thiết khoe,nổi buồn thì chỉ mình biết ?*Yeah!*
Cảm giác màu trắng và cô đơn cứ như là bị tuyết che
Chưa bao giờ cảm thấy cuộc sống đời thường lại được một người khác tính toán
Quýnh quáng,anh chàng vô vàn nổi lo như…10 ngày 9 tháng
Chuyện về một thằng nhóc…chuyện về một người lính tráng
Cuộc đời không bao giờ cho ta được lý do nào chính đáng
Tất cả đứa bạn của tao rồi một ngày sẽ vinh quang
“Khoan!…Hồi đó đi học con nhỏ lớp trưởng của tao tên Linh Giang” ❤
“Cuộc sống là hơi thở,nước ở trong cái bình mày đừng để văng lên miệng”
Đừng quên chuyện buồn xoay quanh đồng tiền của anh họ Lê Văn tên Luyện
Tao có quá khứ là hồi nhỏ để đầu đinh vào lớp
Tao có kỉ niệm đi chiếc xe,dính cây đinh vào lốp
Tao có kỉ niệm từng bài beef,life có khi đi love
Tao sợ một ngày mình không còn rap và không còn được Bunnyhop